Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Mối tình đồng tính đơn xu hướng phương.

Em im lặng, một thời gian sau chủ động tìm đến tôi như chơi có gì, chúng tôi không phải yêu nhưng cũng rất thân thiết, cái không có thật hòa vào cái cảm giác khó tả của ái tình đồng tính khiến cho tôi ngày một biết mình rất yêu em.

Lúc đấy chúng tôi như một đôi thật sự, đi làm về hẹn đi dạo phố, đi ăn, xem phim rồi tôi đưa em về. Hồi còn trên giảng đường đại học, tôi quen biết em, chúng tôi cùng một lớp, chung một nhóm bạn, tôi không biết tại sao thích em.

Một ngày, tôi muốn xác định rõ mối quan hệ với em, tôi không muốn cứ ảo ảo thật thật như thế nữa, em giải đáp không hề có ý đáp lại hay đón nhận ái tình đó, chỉ muốn ở bên, quan tâm chăm chút những khi em buồn.

Em sẽ không bao giờ đi chung con đường hà khắc này với tôi. Dần dần ngày càng thân, 2 đứa con trai nhưng lại có thể cùng đi coi phim, đi du lịch và ắt những gì cũng có thể nói với nhau. Về nhà ngay tức thì online chuyện trò, lúc đó tôi rất hạnh phúc, cố nhiên chúng tôi không chính thức gì nên cũng không hề đụng chạm thân hay đi quá giới hạn của một người bạn.

Hải. Giờ đây ngẫm lại tôi nghĩ thời gian qua mình ở vai một kẻ giết thời gian chứ không phải một bồ đồng tính như tôi đã ngộ nhận. Em có đang lợi dụng tôi, đang giày đạp lên tình ái của tôi? Tôi đớn đau dằn dặt rất nhiều đêm, nhưng chung cục tôi cũng quyết định rời xa em, cắt đứt giao thông. Em biết tôi muốn gì nhưng vẫn như chơi biết, em chỉ muốn đi ăn đi chơi rồi chào tôi đi về phòng trọ thế thôi.

Tốt nghiệp đại học 3 năm, giờ đây công việc cũng ổn định, nở mày nở mặt, đằng sau đó là con người luôn đau khổ.

Không phải tôi thánh thiện gì, thật sự gần em tôi rất muốn được đi hết giới hạn nhưng lần nào cũng không thể nói. 3 năm cùng nhau ngồi ghế giảng đường, tôi dần cảm nhận được sự đáp lại tình cảm của em, tuy không rõ ràng như các đôi đồng tính khác, chúng tôi cảm nhận được sự hiện diện của nhau ngày càng lớn.

Tôi trách em đã lợi dụng tình cảm của tôi suốt bao năm qua, để rồi cuối cùng em chỉ muốn tôi ở bên cạnh như một người bạn thân. Tôi thức trắng đêm, không phải để suy nghĩ về em nhưng đầu óc trống, ngồi trầm tư mặc tưởng một điều gì đó. Rồi một ngày nọ, chuyện vô tình không hay xảy tới, tôi, em và nhiều người trong lớp mâu thuẫn nhau, vạn bất đắc dĩ phải khiến tôi thốt lên: "Tôi là đồng tính, rất yêu em, sẽ không làm gì tổn hại tới em, cả thảy do hiểu lầm, do người ngoài gây chuyện thị phi".

Tôi không biết em như thế nào nhưng tôi mở lòng toàn bộ, trừ giới tính thật của mình, không phải không muốn nói, chỉ vì sợ nói ra tôi sẽ mất đi tình bạn này. Em không có người con gái em yêu ở bên cạnh, phải chăng em quá ích kỷ, hay do tôi quá lý trí, phải làm rõ ràng mối quan hệ mờ ảo đó? Tuy tôi biết mình yêu em rất nhiều nhưng cái tôi của người đàn ông bị gay không cho phép làm điều đó, tôi chẳng thể cao thượng như thế, không thể ở bên em như một chàng khờ để chứng kiến em bên người con gái em yêu.

Nửa năm sau tôi hay tin em đám cưới với người con gái đó, tôi rất sốc, dù đã biết trước sẽ có ngày này nhưng thật sự tôi vẫn câm lặng suốt 7 ngày. Tôi chặn cuộc gọi tới, chặn nick yahoo, block Facebook em, muốn tách em ra khỏi thế giới tôi. Tôi là người đồng tính, do cuộc sống xung quanh và công việc nên luôn giấu kín con người thật ở tận sâu tiềm thức, chính cho nên tôi sống nội tâm, khép kín trong lớp vỏ bọc khá ổn bên ngoài.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét